Ngôn ngữ học học nhân chủng – nghiên cứu trường hợp thành ngữ tiếng Việt

Là một trong hơn mười phân môn của ngôn ngữ học liên ngành (như: ngôn ngữ học xã hội, ngôn ngữ học tâm lí, ngôn ngữ học sinh thái, V.V.), ngôn ngữ học nhân chủng có thể coi là sự kết hợp của khoa học liên ngành ngôn ngữ học và nhân chủng học. Nêu nhân chủng học lấy đôì tượng nghiên cứu là con người mà ngôn ngữ là một phần quan trọng trong đó, thì ngôn ngữ học nhân chủng nghiên cứu ngôn ngữ của con người gắn vói các đặc điểm văn hóa xã hội của loài người nói chung, của các cộng đồng giao tiếp cụ thể nói riêng. Đó là “cách ngôn ngữ ảnh hưởng đên đời sông xã hội”, “cách ngôn ngữ hình thành giao tiếp, hình thành bản sắc xã hội”; từ đó giúp cho việc khám phá “thêm hiểu biết về con người”.

Cuốn sách này có thể coi là một nghiên cứu, khảo sát trường hợp: vận dụng lí thuyết ngôn ngữ học nhân chủng để nghiên cứu, khảo sát thành ngữ tiêng Việt. Cuốn sách được cấu trúc thành 5 chương:

  • Chương 1: Một số vấn đề lí luận về ngôn ngữ học nhân chủng;
  • Chương 2: Thành ngữ và thành ngữ học tiếng Việt;
  • Chương 3: Đặc điểm văn hóa trong thành ngữ tiếng Việt từ bình diện ngôn ngữ học nhân chủng;
  • Chương 4: Đặc điểm xã hội trong thành ngữ tiểng Việt từ bình diện ngôn ngữ học nhân chủng;
  • Chương 5: Tính ẩn dụ trong thành ngữ tiếng Việt từ bình diện ngôn ngữ học nhân chủng.
Go to top